Chuyển đến nội dung chính

Tấm vải đỏ - Chương 14

Tấm vải đỏ


Tam vai do - Chuong 14
Tác Giả:  Hồng Nương Tử
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 14 - Ca băng


Tần Cẩm bị lôi vào một căn phòng khác. Lúc này cô sợ đến nỗi không nói được gì nữa. Cô cố trấn tĩnh nhìn lại người kéo mình, thì ra là một ông lão gầy guộc, tóc bạc trắng. Ông bịt chặt miệng cô, ra hiệu cho cô không được hét. Ông úp mặt vào tường để nghe xem có động tĩnh gì không rồi chầm chậm kéo cô đi, Tần Cẩm không chịu đi bởi Kha Lương đang ở trong đó.
- Anh ta không sao đâu. Anh ta có xích hoàn bảo vệ, không gì có thể làm hại được anh ta. - Ông lão nói cứ như đọc được ý nghĩ của Tần Cẩm vậy.

- Đi nhanh thôi, bởi nếu chúng nó đuổi kịp tôi cũng không thể nào đấu lại chúng được. Nhanh lên, chúng ta phải tranh thủ lúc chúng bị xích hoàn khống chế.

Tần Cẩm cố gắng đứng dậy, chạy thục mạng ra ngoài. Dọc đường đi cô thấy rất nhiều xác chết, lúc mới đến chưa xảy ra chuyện này.

Chỗ này đã bị lũ ma điều khiển từ lâu, chúng chỉ chờ cô tới chui đầu vào rọ.

Cô chạy ra khỏi cái thư viện ma quái đó bằng cầu thang nhỏ ở cửa sau. Bây giờ, cô mới nhận ra trời đã sập tối. Hóa ra thời gian ở trong thư viện cũng bị bọn ma đảo lộn bởi cô cảm thấy mình vừa vào một lúc, thật ra đã rất lâu rồi.

Cô đã bước vào một không gian khác; thời gian, con người và cảnh sắc ở đó khác hẳn thế giới cô đang sống.

Ông lão không để ý đến cô, ông cứ chạy, chạy mãi về phía trước.

Cô cố gắng bám theo ông.

- Bác ơi, anh ta chắc không sao chứ?

- Ý cô là người yêu của cô trong đó phải không? Anh ta đương nhiên không sao rồi bởi anh ta là con cháu nhà họ Kha, hơn nữa anh ta lại có xích hoàn tránh tà do vậy không ai có thể làm hại anh ta được; đến tôi cũng khó tiếp cận anh ta nữa là.

Nghe ông lão trả lời, mặt cô nóng bừng; không hiểu sao ông ta lại nghĩ rằng Kha Lương là người yêu của cô kia chứ? Cô hỏi tiếp:

- Bác ơi, bác là ai thế?

Ông lão không trả lời, cứ tiếp tục chạy.

Hai người cứ chạy mãi, rẽ qua một vài khúc ngoặt thì tới một khu hầm mộ rất yên tĩnh. Tần Cẩm cảm thấy nơi này rất quen thuộc, cô chợt nhớ ra đây chính là khu hầm mộ nhà Đường Thi Thi. Lúc còn nhỏ, Thi Thi hay dẫn cô ra đây chơi. Khu hầm mộ này rất đẹp, an nghỉ trong đây đều là người họ Đường. Ông lão này chắc chắn là bác Lý - người canh hầm mộ. Nhưng cô nhớ rằng khi đó bác ấy đã rất già rồi, bao nhiêu năm trôi qua bác ấy chẳng thay đổi chút nào, chả trách lúc cô nhìn thấy bác ấy lại có cảm giác thân thiết như vậy.

Bỗng cánh cổng hầm mộ mở ra, cô và bác Lý liền đi vào. Cánh cổng hầm mộ được thiết kế rất kín đáo, người thường không thể vào được. Lúc trước, cô và Thi Thi thường trốn học vào đây chơi. Họ rất thích các loại hoa thơm cỏ lạ ở đây. Tuy là hầm mộ song nó lại không có vẻ đáng sợ của nghĩa trang, trái lại rất dễ chịu. Hơn nữa bác Lý đối xử với họ rất tốt.

Đứng ở nơi lúc nhỏ đã từng đến chơi, rồi nhớ lại ngày tháng thơ ngây vô tư lự, nhớ đến tiếng cười hồn nhiên sảng khoái khi họ cùng chơi đùa dưới ánh mặt trời, tự dưng cô xúc động òa lên khóc.

Khóc thoải mái một hồi, cô thấy nhẹ cả người.

Ông Lý dẫn cô vào phòng canh mộ rồi rót cho cô một cốc trà nóng.

- Bác à, bác luôn sống trong này, tại sao bác biết cháu gặp nguy hiểm mà tới cứu vậy?

- Tôi tuy chỉ là một người canh mộ, một người hầu bình thường của nhà họ Đường, nhưng tôi lại là nguyên lão của nhà họ. Lão gia đối với tôi ân trọng hơn núi. Trước khi khuất núi, ông đã gửi gắm Thi Thi cho tôi chăm sóc; bởi ông biết khi còn trẻ tôi đã học Phép thuật. Mấy hôm trước, tự nhiên tôi thấy trong hầm mộ nồng nặc mùi máu tanh, tôi đoán chắc có chuyện không hay rồi, nhưng khi tôi vào nhà, Thi Thi đã bị con ma kia quấn lấy rồi. Chẳng biết làm gì hơn, tôi đành phải dùng bùa để bảo vệ cơ thể cô ấy rồi đưa cô ấy đến đây.

- Bác đã đón Thi Thi đến đây ạ?

- Đúng vậy, tôi đã đem cô Thi Thi tới hầm mộ này. Thật không ngờ con ma nữ kia lại ghê gớm như vậy; linh khí của bao nhiêu người trong nhà họ Đường vẫn không đủ sức chống lại nó. Bất đắc dĩ tôi đành phải mời người nhà họ Kha tới cứu cho Thi Thi. Khi tôi đưa được người nhà họ Kha tới đây thì may mắn gặp cô.

Tần Cẩm xúc động nói:

- Hôm đó bác đã cứu cháu ở nhà ông Hồ cắt may trong thị trấn nhỏ phải không?

Ông ta gật đầu cười. Đột nhiên, ông tỏ vẻ không vui:

- Tôi cứ tưởng cô ở bên cạnh người nhà họ Kha sẽ không gặp nguy hiểm; nào ngờ cái tay Kha Đạo lại không truyền nghề cho hậu nhân. Thật không thể tin nổi là đến đời ông ấy nhà họ Kha lại thất truyền! Cái thằng ranh đó chẳng biết làm gì cả.

- Vậy là Thi Thi vẫn còn sống hả bác?

- Đúng vậy, tôi đã đặt cô ấy nằm giữa hầm mộ nơi tập trung linh khí nhà họ Đường; có nhiều người bảo vệ như vậy, tạm thời ác quỷ vẫn chưa thể tiêu diệt Thi Thi.

- Ác quỷ nào hả bác?

Ông liền đứng dậy rồi dẫn Tần Cẩm đi vào trung tâm của hầm mộ. Ánh trăng rọi xuống hầm mộ một thứ ánh sáng dìu dịu

Đi mãi, đi mãi, cuối cùng cô cũng nhìn thấy Thi Thi đang nằm trên đất.

Rất nhiều đom đóm lập lòe đang vây quanh cô. Điều đáng sợ nhất là Thi Thi vẫn đang mặc bộ sườn xám màu đỏ ma quái kia.

Nhìn thấy nỗi sợ hãi ánh lên trong mắt cô, ông Lý thở dài rồi nói:

- Bác cũng không tài nào bỏ được bộ sườn xám đó ra. Rất nhiều người nhà họ Đường đang đấu với con ma nữ đó. Xem ra oan khí của nó nặng quá, có lẽ cũng bó tay thôi.

- Mọi việc xảy ra đều liên quan đến chiếc sườn xám đó phải không bác?

- Thế các cháu đã tìm ra tấm vải đó ở đâu vậy?

- Thi Thi đã kiếm được nó ở một xóm nhỏ tên gọi là Tương Tây.

- Thế thì đúng rồi. Đây chính là lời nguyền Ca Băng - lời nguyền độc địa nhất trong các lời nguyền. Người đặt ra lời nguyền chắc phải có mối thâm thù không đội trời chung với thế giới này.

- Cháu không hiểu đang xảy ra chuyện gì? Bạn cháu bị giết chết không rõ nguyên nhân, còn cháu thì bị ma truy sát.

Lúc hai người đang nói chuyện, đột nhiên ánh sáng lập lòe của đom đóm bỗng tối dần, còn Thi Thi bắt đầu rên rỉ.

- Hỏng rồi! Chúng tôi đã không khống chế được con ma nữ này nữa; nó đang muốn giết Thi Thi. Nhanh lên! Bây giờ tôi đến làm phép thì cô nhanh chóng xé bộ sườn xám đó nhé!

Trong bóng tối lờ mờ, cô nhìn thấy một bóng người đang bò trên người Thi Thi. Đó chính là bộ sườn xám.

Đầu ngón tay của ông Lý phát ra một thứ ánh sáng màu lam nhạt, ông chỉ thẳng vào con ma nữ đó. Ngón tay của con ma nữ kia đã lần lên mắt Thi Thi. Tần Cẩm liều mình, không thể để mất thêm một người bạn nữa; cô bắt đầu hành động. Cô cắn chặt môi, nhặt một cành cây trên đất rồi lấy hết sức bình sinh chọc vào mặt con ma nữ kia. Con ma nữ loạng choạng, ngã xuống bên cạnh Thi Thi, nhanh như một mũi tên, Tần Cẩm lao lên xé tan bộ sườn xám kia. Ánh sáng đom đóm đột nhiên sáng bừng lên, con ma nữ biến mất.

Tần Cẩm thở hồng hộc; ông Lý chạy lại bế Thi Thi lên. Tất cả đom đóm cứ bao quanh Thi Thi.

Về tới căn phòng nhỏ, thay cho Thi Thi bộ quần áo của ông Lý xong, Tần Cẩm tưới chút chè nóng lên người Thi Thi. Cuối cùng cô ấy cũng tỉnh lại.

Cô sợ hãi nép vào Tần Cẩm rồi bật khóc nức nở.

Hóa ra cô biết hết mọi việc chỉ có điều bất tỉnh mà thôi. Cô nhận ra Tần Cẩm đã liều mình cứu cô.

Hai người dần dần bình tĩnh trở lại, họ bắt đầu hỏi ông Lý về lời nguyền Ca Băng.

- Ca Băng là lời nguyền ác độc nhất trong các loại lời nguyền. Những người tạo lời nguyền đều sống trong rừng sâu. Chỗ họ ở thường có cây hòe cổ nghìn năm. Cây hòe là loại cây âm nhất trong các loài cây, do vậy cấu tạo từ này là chữ mộc ghép với chữ quỷ. Nếu dùng loại cây này để nguyền rủa, sẽ có được oan khí của ác quỷ, chính vì vậy lời nguyền khó có thể bị phá.

- Người ta làm thế nào để tạo ra lời nguyền?

- Bác cũng chỉ được nghe qua truyền thuyết hàng trăm năm trước rằng những người muốn tạo lời nguyền phải trói người có quan hệ huyết thống gần nhất và là người mình yêu quý nhất dưới gốc cây hòe cổ, rồi khoét mắt của người đó ra, để mặc người đó chết vì mất máu. Cây hòe cổ sẽ hút hết máu của người chết. Trong vòng một năm, cây hòe sẽ hấp thu thiếu nữ đó vào thân thể nó.

- Thiếu nữ ư?

- Đúng vậy, người được chọn để tạo ra lời nguyền phải là thiếu nữ còn trong trắng, nếu không cây hòe cổ sẽ không hấp thu được oan khí.

- Vậy thì người tạo lời nguyền phải giết người thân nhất của mình?

- Đúng vậy, thường thì họ phải giết chính con gái của mình.

Tần Cẩm và Thi Thi sợ hãi lùi về phía sau. Họ cảm thấy cách tạo lời nguyền này quá tàn nhẫn. Người tạo lời nguyền phải khoét mắt đứa con gái thương yêu nhất do chính mình đẻ ra, sau đó trói lên cây để mặc cho nó đau đớn mà chết. Cách tạo lời nguyền này thật dã man!

- Sau đó họ phải làm gì hả bác?

- Người tạo lời nguyền phải chờ đến mùa xuân năm sau, họ trở lại nơi có cây hòe cổ rồi đào gốc nó lên. Chỉ cần đào phạm vào rễ của cây hòe này sẽ chảy ra thứ chất lỏng đỏ như máu. Người đó dùng thứ chất lỏng này để nhuộm vải; đó chính là cách tạo lời nguyền Ca Băng.

- Những đồ bọn cháu mặc trên người đều làm từ mảnh vải như thế ư? - Đường Thi Thi sợ hãi hỏi.

- Đúng vậy, đây là một lời nguyền độc địa. Thường thì trong quá trình nhuộm vải, người đó phải đọc lên mong ước của mình, đồng thời đọc cả tên của người bị nguyền rủa; chưa có ai thoát khỏi lời nguyền Ca Băng này.

- Thế tại sao chúng cháu cũng liên quan tới lời nguyền này vậy?

- Đến giờ bác cũng không hiểu tại sao Ca Băng lại vô duyên vô cớ giết hại các cháu? Có lẽ oan khí của lời nguyền Ca Băng lần này quá nặng, do đó lời nguyền đã mất điều khiển chăng? Cũng có khả năng oan quỷ đã háo máu điên cuồng, do vậy bắt đầu lạm sát người vô tội. Vấn đề nghiêm trọng này, bác không thể giải quyết nổi. Tần Cẩm à, con phải nhờ Kha Lương giúp đỡ, họ Kha có truyền thống bắt ma rất giỏi. Dù gì các cháu cũng đã tình cờ gặp được nhau. Điều đó chứng tỏ ông trời không muốn tuyệt đường sống của các cháu. Các cháu nhất định phải phá được lời nguyền tai quái đó thì mới có cơ hội cứu sống chính mình và cứu cả Anh Kỳ nữa.

- Anh Kỳ? Cô ấy vẫn sống ư? - Thi Thi ngạc nhiên hỏi.

- Vẫn còn sống tuy rằng ma nữ đã điều khiển hồn nó, nhưng tạm thời nó vẫn được an toàn. Điều cốt yếu là các cháu phải nhanh lên, bởi các bác đã bất lực với lời nguyền này rồi. Các cháu phải nhớ rằng, cứ giết xong một người thì sức mạnh của ma nữ lại tăng lên gấp bội. Hiện tại nó có thể sai khiến được các hồn ma khác như con ma nhỏ đã truy sát Tần Cẩm, nếu tà phép của nó còn tăng lên nữa, có lẽ Hắc Bảo cũng khó có thể bảo vệ cháu được.

- Tại sao Hắc Bảo lại bảo vệ cho cháu chứ? - Tần Cẩm hỏi.

- Hắc Bảo là sứ giả âm phủ. Nói chung thì mọi loại ma ghê gớm đều không thể làm tổn thương đến nó. Thế nhưng con mèo này sẵn sàng bỏ mạng để cứu cháu đấy. Chắc giữa nó và cháu có một mối gắn kết bí ẩn nào đó. Bác sẽ tìm hiểu chuyện này, có lẽ điều này sẽ ít nhiều giúp cho các cháu phá được lời nguyền này.

- Bác ơi bây giờ chúng cháu phải làm gì?

- Đi tìm Kha Lương, anh ta có lời giải đó. Bác chỉ là người canh mộ nhà họ Đường, không được phép rời xa hầm mộ quá lâu. Nhưng bác sẽ đưa cho các cháu vật báu của bác, ít ra cũng có thể tránh tà được. Kỳ thực bác đi theo các cháu cũng chẳng giúp gì được, mà lời nguyền cũng không phá được; các cháu đành phải tự tìm cách thôi. Nói rồi ông đưa một chiếc vòng tay hồng ngộc cho Thi Thi. Chiếc vòng đó phát ra màu đỏ trong hầm mộ tối om. Các cháu mau đi đi, các cháu cũng không còn nhiều thời gian nữa đâu. Con ma nữ kia bây giờ đang điên cuồng tàn sát người vô tội, nếu các cháu không kịp thời tìm ra biện pháp khống chế nó, thì không chỉ các cháu mà còn rất nhiều người vô tội nữa sẽ bị nó hãm hại. Các cháu phải nhắc nhở thằng ranh họ Kha sớm học phép thuật đi, nếu không đến xích hoàn cũng không bảo vệ được cho nó đâu.

- Bác à, xích hoàn là cái gì? Tại làm sao mà anh ta có được xích hoàn vậy? - Tần Cẩm tò mò hỏi.

- Xích hoàn chính là cái khuyên tai - bảo bối quý giá trong giới pháp sư. Có được nó, ma không có cách nào tiếp cận được anh ta. Nhưng bác cũng không chắc xích hoàn có tác dụng đối với Ca Băng hay không? Tốt nhất hãy bảo anh ta đeo nó.

Cuối cùng thì họ cũng ra khỏi hầm mộ. Hai người bạn đã thoát khỏi cái chết trong gang tấc cùng đi ra, sau lưng họ là ánh mắt lưu luyến không muốn rời của ông Lý. Họ cầm chắc tay nhau bước ra ngoài hầm mộ.

Nhận xét

Top Truyện Hot

Pháp y Tần Minh hệ liệt

Pháp y Tần Minh hệ liệt Tác Giả:   Tần Minh Thể Loại: Truyện Ma Dài 👀Tình Trạng:  Đã Hoàn Thành   Đọc Truyện Giới thiệu truyện : Pháp y Tần Minh hệ liệt gồm 5 quyển: + Quyển 1: Người giải mã tử thi + Quyển 2: Lời khai câm lặng + Quyển 3: Ngón tay thứ mười một + Quyển 4: Kẻ dọn rác + Quyển 5: Người sống sót Tác giả: Bác sĩ pháp y Tần Minh 20 hiện trường vụ án khiêu chiến với tâm lý của con người. Đó là chính là 20 hồ sơ chưa từng được giới cơ quan công bố bởi sự tàn nhẫn, biến thái, kinh sợ...mà nó diễn đạt. Người giải phẫu tử thi sẽ thay lời vong linh nói lên sự thật, họ chính là những còn người sớm tối ở tiếp xúc với xác chết. Chín túi đựng tử thi, bàng quang có những mảnh đá vụt, hai chiếc xe chạy qua, đâu mới chính là kẻ thủ ác? Một người phụ nữ bị chặt rời bộ phận, tất cả đều được biến thành nến sáp, ai là hung thủ đã gây nên? Sự thật về cái chết của cô là như thế nào? Chiếc điện thoại bị vỡ thành ha...

Bao hẩu quỷ

Truyện Ma 12H  - Giờ thì cô đã lõa thể, và khuôn mặt hơi chuyển sang mờ mịt. Nhạn chợt thò tay bóc ở cổ ném ra một tấm da, để lộ ra trên hốc cổ của mình một cái bọc phập phồng như con ễnh ương... Trong cõi nhân gian người ta thường tương truyền có lắm giống loài ma quỷ lạ. Trong những giống loài ấy, có đôi khi cũng chưa được nhắc tên đến bao giờ nhưng khi được miêu tả lại, vẫn khiến người ta phải kinh sợ.

Đừng để tôi phải giết anh

Truyện Ma 12H  - Xin đừng dù chỉ một lần yêu một ai đó trong sự hời hợt, không thật lòng, lợi dụng, giả dối. Xin đừng dù chỉ một lần làm tan vỡ trái tim những cô gái. Hãy tự chủ trong tình yêu dù lúc đó bạn có yêu người đó nhiều đến mức nào, tình yêu làm tan chảy mọi trái tim phụ nữ nhưng đừng để nó điều khiển, kiểm soát hay phá nát cuộc đời bạn. Bởi đơn giản, nó không đáng. Hãy để cuộc đời điều khiển luật nhân quả và có những thứ ắt sẽ phải trả giá. Tôi hộc tốc phóng xe về nhà, tôi không biết mình đi đâu nhưng tôi đang chạy. Tôi run... và sợ. Đôi tai ong ong, không nghe thấy gì, cảm giác như ai đó rượt đuổi theo mình. Khẽ khàng mỡ cửa, khẽ khàng dắt xe vào nhà.

Ma xô xe ở đèo Hải Vân

Truyện Ma 12H   -  Hé mắt nhìn ra phía trước bức tượng thì trời đất quỷ thần ơi, đập vào mắt bác 1 cảnh tượng rùng rợn đến sởn cả tóc gáy... Nói đến Đèo Hải Vân – Thiên Hạ Đệ Nhát Hùng Quan thì có lẽ ai cũng biết . Đây là con đèo thuộc dãy Trường Sơn ở miền Trung, là ranh giới tự nhiên giữa Huế và thành phố Đà Nẵng.

Kilomet số 13

Truyện Ma 12H   -   Ở trên đời này, gieo nhân nào thì gặt qủa ấy. Hãy nhớ luật nhân quả báo ứng không trừ một ai... Tài lái chiếc Mecxedes bóng loáng, lao vun vút qua cây cầu dài bắt ngang qua con sông Hàn đến công ty làm. Vừa lái xe gã vừa huýt sáo theo nhịp của bài hát, mà cái Radio trên xe đang phát.

Hồng lạp dạ gọi hồn

Truyện Ma 12H  - Vợ hắn từ phòng bên nghe tiếng la vội chạy sang, và chỉ kịp nhìn thấy chồng gục xuống bàn. Lửa từ cây nến tàn đã bén sang tấm trải bàn, cháy lan sang các vật dụng khác... I. Đồn trưởng Lưu Mạnh tưởng như vậy là chiến thắng. Người ta đồn ầm lên về chuyện một hoa khôi mới vừa xuất hiện ở kỹ viện Hồng Nhan. Một người rành chuyện đã tô vẽ thêm: - Cô nàng này vốn là con nhà giàu, do gia cảnh bị sa cơ thất thế nên mới đem thân ngà ngọc bán vào chốn nhơ nhớp!

Bóng ma trên tầng cao

Truyện Ma 12H  -  Ban đêm, gió lay động màn cây in bóng cành lá lên tường nhà. Những chiếc đèn pha ô tô đôi khi hắt mạnh ánh sáng vào những gian phòng rộng và đồ đạc cũ trong nhà như xuất hiện từ bóng tối, có những hình thù lạ và dễ sợ... Một ngôi nhà xanh hai tầng, một gác xép, một khu vườn, một nhà xe và rặng cây ngăn cách nhà hàng xóm. Người ta gọi là ngôi nhà xanh vì những cánh cửa sơn xanh.

Hình nhân

Truyện Ma 12H  -  Trong gương, đứng sau lưng Mai là một nữ nhân với khuôn mặt tái nhợt, da dẻ mục rữa, đầu trọc lốc chỉ còn lún phún vài cọng tóc, đang há hốc chiếc miệng đèn ngòm rộng toác, hai hốc mắt sâu hun hút không ngừng tuôn ra từng giọt máu đen... Ánh nắng vàng rực xuyên qua từng kẽ lá, tạo thành những vệt dài đâm thẳng xuống mặt đất, làm nổi lên những hình sáng nguệch ngoạc đến quái dị. Lê từng bước nặng nhọc tới trước cửa sổ có những song sắt đã hoen rỉ, Quang Bảo đưa mắt về phía khu vườn sau nhà. Cậu thẫn thờ dõi theo từng chuyển động của vài chiếc lá đã khô héo, chỉ chực lìa khỏi cành. Đã cuối hạ, Sài Gòn vẫn oi bức, đến những cơn gió hiếm hoi thỉnh thoảng ùa qua cũng mang theo sự ngột ngạt đến khó thở.

Người tình và sợi dây thòng lòng

Truyện Ma 12H  -  Trong phòng, xác Trúc Quỳnh treo lơ lửng giữa trần nhà. An là người nhào vô trước, anh chụp lấy chân nàng đỡ lên. Nhưng lúc ấy anh đã cảm nhận được rằng mình tới đã quá trễ. Trúc Quỳnh đã chết!... Liễu Huệ đứng lấp ló mãi mà vẫn chưa dám gọi trong khi lòng dạ cô nóng ran, không thể chờ được nữa. Bên trong, anh chàng Thanh An đang say sưa giảng bài các học sinh đang chăm chú lắng nghe... Chính điều đó đã khiến cho Huệ không dám lên tiếng.

Con ma nhà xác

Truyện Ma 12H  -  Đồng hồ vừa gõ năm tiếng cũng là lúc Tư Lân chìm sâu vào giấc ngủ. Và cũng là lúc ông ta cảm giác như có ai đó đè lên người mình, suýt nghẹt thở... Tư Lân chỉ ú ớ rồi thôi... Dựng xong chiếc xe đạp cà tàng của mình vào một góc, Tư Lân lên tiếng ngay với người đồng nghiệp đang chờ để thay ca trực: - Xin lỗi có hơi trễ, kẹt xe quá trời anh Năm! Năm Sang, người trực ca ban ngày cười giả lả: - Đâu có sao, bù qua sớt lại mà, sáng mai tôi lại phải nhờ trực lố khoảng nửa tiếng. Bà xã ở nhà bị bệnh. Ông ta đứng lên gom đồ đạc chuẩn bị về. Trước khi đi, Năm Sang mở sổ ra và dặn: - Hôm nay có bốn xác mới nhập. Hai nam, hai nữ. Tất cả đều tử nạn giao thông.